Sunday, May 13, 2007

Con gái Tây nguyên


Hình ảnh ghi được khi làm chương trình ở Đại học Tây nguyên trong chuyến ghé chơi với Kpa Y Khoa. Những người con vùng đất Tây nguyên nắng gió phần lớn là người miền xuôi lên.

Con đường không bình lặng


Năm 2007, tôi có chuyến vượt QL14 từ Sài Gòn lên Gia Lai। Một mình một xe. Qua những Con đường uốn lượn, nhìn những khúc cua ngoạn mục। Đi rồi mới thấy là Tây Nguyên đẹp và hùng vĩ đến mức nào।

Wednesday, April 25, 2007

Ngọn núi cao nhất Việt Nam

Phan-Si-Păng nằm trên dãy Hoàng Liên Sơn, theo tiếng địa phương là Hua-Si-Pan, có nghĩa phiến đá khổng lồ chênh vênh. Phan-Si-Păng với đỉnh cao 3143m là ngọn núi cao nhất Việt Nam và của cả Đông Dương.




Đường lên đỉnh núi.

Do đó, Phan-Si-Păng được coi là nóc nhà Đông Dương. Muốn chinh phục đỉnh Phan-Si-Păng xin mời theo Tour du lịch sinh thái, đó là con đường mở ra cho những ai có lòng khám phá vẻ đẹp hoang dã của thiên nhiên cũng là dịp được thử sức mình. Đường lên Phan-Si-Păng không có vách đá, núi tuyết mà chỉ có dốc trơn trợt, rừng um tùm, ẩm ướt, lạnh lẽo.

Nơi đây có khu bảo tồn thiên nhiên gồm những cánh rừng ôn đới với loại tùng hoa vàng rực rỡ và rừng cận nhiệt đới. Đây là môi trường sống của 2024 loài thực vật, 327 loài động vật quý hiếm gồm nhiều loài thú, bò sát, lưỡng thê và sâu bọ. Đến đây bạn được nhìn thấy một số loài thú, loài chim quý hiếm như cu rốc mép đỏ, sẻ đeo nơ, két mỏ trắng v.v…

Theo Vietnamnet

Wednesday, April 18, 2007

Giới thiệu địa danh du lịch Sapa


Ở phía Tây – Bắc của Tổ quốc, Sa Pa là một huyện vùng cao của tỉnh Lào Cai, một vùng đất khiêm nhường, lặng lẽ nhưng ẩn chứa bao điều kì diệu của cảnh sắc thiên nhiên.



   Phong cảnh thiên nhiên của Sa Pa được kết hợp với sức sáng tạo của con người cùng với địa hình của núi đồi, màu xanh của rừng, như bức tranh có sự sắp xếp theo một bố cục hài hoà tạo nên một vùng có nhiều cảnh sắc thơ mộng hấp dẫn. Chìm trong làn mây bồng bềnh làm cho thị trấn Sa Pa như một thành phố trong sương huyền ảo, vẽ lên một bức tranh Sơn Thuỷ hữu tình. Nơi đây, có thứ tài nguyên vô giá đó là khí hậu trong lành mát mẻ, mang nhiều sắc thái đa dạng. Nằm ở độ cao trung bình 1500m – 1800m, nên khí hậu Sapa ít nhiều lại mang sắc thái của xứ ôn đới, với nhiệt độ trung bình 15-18°C.
   Nằm cách thị xã Lào Cai 38 km và cách Hà Nội 376 km. Để đến đây có 2 đường: một từ thị xã Lào Cai vào, một từ Bình Lư (Lai Châu) sang, bằng đủ các loại phương tiện như: tàu hoả, ôtô, xe máy, xe ngựa...



   Sa Pa tên gọi này từ tiếng quan thoại. Tiếng quan thoại gọi Sa - Pả, “Sa” là cát, “Pả” là bãi. Địa danh của “bãi cát” này ở bên phải cầu km 32 từ Lào cai vào Sa Pa. Ngày xưa chưa có thị trấn Sa Pa, cư dân ở vùng đất này đều họp chợ ở “bãi cát” đó, do vậy, dân địa phương ai cũng nói là “đi chợ Sa Pả”.
   Từ hai chữ “Sa Pả”, người Phương Tây phát âm không có dấu , nên thành Sa Pa và họ đã viết bằng chữ Pháp hai chữ đó là “Cha Pa” và một thờI gian rất lâu người ta đều gọi “Cha Pa” theo nghĩa của từ tiếng Việt.
   Còn thị trấn Sa Pa ngày nay, trước có một mạch nước đùn lên đục đỏ, nên dân địa phương gọi là “Hùng Hồ”, “Hùng” là đỏ, “Hồ” là hà, là suối, suối đỏ.
   Sa Pa có đỉnh Phan-Xi-Păng cao 3.143 m trên dãy Hoàng Liên Sơn. Gọi Hoàng Liên Sơn, bởi duy nhất trên dãy núi này có cây Hoàng Liên, một loại dược liệu quý, hiếm, ngoài ra dãy Hoàng Liên còn là “mỏ” của loài gỗ quý như thông dầu, của bao chim thú, như gà gô, gấu, khỉ, sơn dương và của hàng ngàn loại thuốc. Khu rừng quốc gia Hoàng Liên Sơn có 136 loài chim, có 56 loài thú, 553 loài côn trùng. Có 37 loài thú được ghi trong “sách đỏ Việt Nam”. Rừng Hoàng Liên Sơn có 864 loài thực vật, trong đó có 173 loài cây thuốc.
   Sa Pa có núi Hàm Rồng ở sát ngay thị trấn, bất kỳ du khách nào cũng có thể lên đó để ngắm toàn cảnh thị trấn, thung lũng Mường Hoa, Sa Pả, Tả Phìn ẩn hiện trong sương khói. Hiện nay, với bàn tay tôn tạo của con ngườI, Hàm Rồng thực sự là một thắng cảnh đầy hoa trái của Sa Pa. Và, nếu ai đã đến Thạch Lâm (Vân Nam, Trung Quốc) thì Hàm Rồng cũng có thể giúp các bạn tưởng tượng là Thạch Lâm được. Lên Hàm Rồng, du khách như lạc vào vườn tiên, mây ùa kín thân người, hoa rực rỡ mặt đất.

   Sa Pa còn có nhà thờ cổ ở ngay thị trấn và từ thị trấn đi ngược về hướng đông bắc, trên đường đi tới động Tả Phìn lại có một tu viện được xây gần toàn như bằng đá tại một sườn đồi quang đãng, thoáng mát. Qua tu viện đi bộ ba cây số theo hướng bắc ta đến một hang động với độ rộng có thể đủ chứa một số lượng người cỡ trung đoàn của quân đội. Trong hang nhiều nhũ đá tạo nên những hình thù kỳ thú như hình tiên múa, đoàn tiên ngồi, cánh đồng xa, rừng cây lấp lánh. Tại Tả Phìn này với hai tộc người là Mông và Dao đã tạo nên cơ sở sản xuất mặt hàng thổ cẩm xuất bán cho cả nước và nước ngoài khá nổi tiếng.
   Ngay người Mường Hoa đi xa lâu ngày về cũng chỉ mong được ăn bữa cá của quê hương. Đặc biệt thung lũng Mường Hoa có 196 hòn chạm khắc nhiều hình kỳ lạ của những cư dân cổ xưa cách đây hàng ngàn vạn năm mà nhiều nhà khảo cổ học vẫn chưa giải mã được những thông tin đó. Khu chạm khắc cổ đã được xếp hạng di tích quốc gia và đang được Nhà nước ta đề nghị xếp hạng di sản thế giới. Chúng ta ngước nhìn lên Thác Bạc từ độ cao trên 200 m những dòng nước đổ ào ào tạo thành âm thanh núi rừng và mưa xuân.
   Sa Pa là “vương quốc” của hoa trái, như đào hoa, đào vàng to, đào vàng nhỏ, mận hậu, mận tím, mận tam hoa, hoa lay dơn, hoa mận, hoa lê, hoa đào, hoa cúc, hoa hồng…đặc biệt là hoa bất tử sống mãi với thời gian…
   Sa Pa với 6 tộc người cũng cư trú, mỗi tộc người có một vốn văn hoá riêng. Đặc trưng nổi bật của Sa Pa là lễ hội “Roóng pọc” của ngườI Giáy Tả Van vào ngày Thìn tháng giêng âm lịch, cùng với lễ hộI Roóng pọc còn hội “Sải Sán” (đạp núi) của người Mông, lễ “Tết nhảy” của người Dao đỏ, tất cả đều diễn ra vào tháng tết hàng năm.
   Song, điều mà cả nước biết đến đó là chợ phiên của Sa Pa, một trong 18 đơn vị hành chính của Sa Pa thì chỉ duy nhất có một chợ phiên họp vào ngày chủ nhật tại huyện lỵ (thị trấn Sa Pa). Người dân ở nơi xa phải đi từ ngày thứ 7 và tối hôm thứ bảy là mọi người cùng thức vui với nhau bằng những bài hát dân ca của trai gái người Mông, người Dao, bằng những âm thanh của đàn môi, của sáo, của khèn Mông, bằng những bát rượu tràn đầy của những người có tuổi…và người ta đã đặt cho nó là “chợ tình”.
   Sa Pa đánh thức tiềm năng, tăng cường đầu tư cơ sở hạ tầng phát triển du lịch. Với hệ thống hơn 80 nhà nghỉ, khách sạn (trong đó có Hotel 3 – 4 sao) hàng năm Sa Pa đón hàng nghìn lượt khách trong nước và quốc tế nghỉ cả ngày và đêm, đón hàng trăm lượt du khách tham quan trong ngày. Du lịch thực sự là đòn bẩy kinh tế - xã hội ở Sa Pa, góp phần giảm tỷ lệ hộ đói nghèo. Sa Pa đang quyết tâm xây dựng thành trung tâm du lịch bền vững nổi tiếng của toàn quốc.


Đi rừng ở Madagui









Cầu treo Madagui


Nằm trên Quốc Lộ 20, cách Tp.HCM 152km, cách Đà Lạt 148km, Khu Du Lịch Rừng Madagui (một phần là Rừng Quốc Gia Nam Cát Tiên), với diện tích rộng hơn 600ha nằm trong vùng khí hậu mát mẻ trong lành giữa vùng đồi núi có cảnh quan thiên nhiên đẹp, lại được bao quanh bởi một hệ thống sông suối và hang động liên hoàn, cùng với thảm động thực vật phong phú.
Tất cả những đặc điểm đó đã tạo cho Khu Du Lịch Rừng Madagui một sức hấp dẫn rất riêng mà khi tìm đến các bạn sẽ bỏ lại sau lưng những mệt mỏi, căng thẳng của công việc, những lo toan bộn bề của nhịp sống đô thị.
Khu Du Lịch Rừng Madagui hội đủ tất cả các yếu tố để khách đến nghĩ dưỡng, tổ chức các hoạt động vui chơi, cắm trại, dã ngoại và khám phá sự kì thú pha chút mạo hiểm của núi rừng hoang sơ. Du lịch rừng bao giờ cũng lí thú bởi nó không rập khuôn và nhàm chán. Ở đây luôn có cái gì đó mang chút hoang dã. Đá của núi và cây của rừng là những đặc điểm của vùng này.







Công viên Thần núi

Điểm nổi bật nhất của Khu Du Lịch Rừng Madagui là cơ hội được khám phá khu rừng già nguyên sinh và hệ thống động thực vật phong phú đa dạng. Các tảng đá to lớn kì vĩ nằm bên cạnh những bóng cây cao vút tạo nên vùng Hồ Thạch Lâm tuyệt tác. Cảm giác thật lạ khi chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật đá khổng lồ Song Tượng Triều Phục, Tam Đại, Tứ Linh, Ngũ Quả, Cửu Phúc... khi đặt chân đến Thiên Phúc Sơn Động. Bộ sưu tập tre với hàng trăm chủng loại và sự đa dạng của các loại cây ăn trái trong vườn sẽ làm lưu luyến bước chân du khách.
Năm 2006 đánh dấu sự đổi mới của Khu Du Lịch với nhiều công trình được đầu tư mới.







Hồ Cảnh Quan bờ nam.


Nhà hàng Trà My Vàng (Camellia Flava) với thiết kế kiểu mẫu nhà rông Tây Nguyên có sức chứa 400 khách phục vụ ăn uống, phục vụ phòng họp, hội nghị.
Hệ thống Villa mang tên gọi của các loại trái cây như Banana, Papaya, Guava, Carambola, Sapodilla, Casava, Cherimoya đạt tiêu chuẩn 3 sao. Những dịch vụ hỗ trợ đạt tiêu chuẩn quốc tế như hồ bơi, sân tennis, billiard... mà trong đó phải kể đến công trình hồ bơi cảnh quan với thiết kế độc đáo gồm 4 tầng thác đổ giữa núi rừng thiên nhiên với diện tích mặt nước hơn 2.000m2.







Mê cung Ac Ó.


Ngoài không gian của núi rừng thiên nhiên, Khu Du Lịch Rừng Madagui cũng có các khu vui chơi thư giãn như cưỡi ngựa, câu cá, bắn súng cự ly, đạp xe vượt địa hình, hát karaoke, xông hơi, xoa bóp... Tại đây luôn có những chương trình hấp dẫn được thiết kế riêng phù hợp với từng dịp lễ, tết trong năm.







Nhà Tarzan.


Khu Du Lịch Rừng Madagui vừa cho ra đời một chương trình khám phá mới với núi rừng Madagui có tên gọi Cảm Giác Madagui. Đến với hành trình khám phá này, các bạn sẽ được khám phá Công Viên Thần Núi, được ngắm Cầu Treo bắc qua dòng sông Đạ Huoai để rồi sau đó lạc lối vào Mê Cung Ac Ó. Hành trình tìm kiếm cảm giác Madagui sẽ bắt đầu từ Thiên Phúc Sơn Động, xuyên qua Vườn Tre Sưu Tập để đến Hang Tử Thần với độ sâu hơn 15m.







Rừng tre Sưu tập.


Bước ra khỏi hang, các bạn sẽ được đi bộ xuyên qua Rừng Mưa Nhiệt Đới để từ đây lại rong ruỗi trên lưng những chú ngựa khỏe mạnh, tận hưởng những cảm giác lắc lư theo nhịp bước của những chiến mã để rồi chợt bừng tỉnh khi một cành lá rừng khẽ vuốt qua bên mình. Bước ra khỏi những tán lá cây rừng, các bạn như vỡ òa bởi những cảnh thiên nhiên hùng vĩ của đất trời, của sông nước, của dòng suối đang lượn lờ chảy qua trước mắt mình. Các bè tre như lắc lư nhè nhẹ như mời gọi hãy nhanh chóng xuống bè để bắt đầu tận hưởng Cảm Giác Madagui. Nào cùng lên bè để chinh phục thử thách!

Trở về từ chuyến chinh phục, các bạn sẽ được tận hưởng những món ăn đặc sản miền núi chỉ có ở núi rừng Madagui. Với chương trình ẩm thực “Tuần Lễ Các Món An Đặc Sản Miền Núi” có chủ đề “Cá Suối Rau Rừng”. Đặc biệt Góc Nướng Madagui mang lại cảm giác cồn cào, nôn nao từ những món ăn mà chỉ nghe thôi đã cảm nhận thấy hương vị của nó mang lại như: Heo Sinh Thái Nướng Than Hoa, Ếch Rừng Nướng Sả Ớt, Cá Lăng Nấu Măng Chua và hơn thế nữa là những món rau rừng như Rau Nhíp Xào Tỏi, Đọt Đủng Đỉnh Xào Thịt Bê, Hoa Chuối Rừng Luộc, Mướp Rừng Xào Lòng Gà, Tàu U Xào Thịt Bò...







Hồ Thạch Lâm


Nếu muốn đi rừng hãy đi Khu Du Lịch Rừng Madagui.

Tuesday, April 17, 2007

Khám phá động thạch nhũ Phong Nha


Là khu bảo tồn thiên nhiên của huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách thành phố Đồng Hới khoảng 50 km về phía Tây Bắc. Vườn Quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng có diện tích 200.000 ha được đánh giá là nơi lí tưởng cho các hoạt động nghiên cứu và khám phá hang động, nghiên cứu hệ động thực vật và du lịch sinh thái.

Đặc trưng của vườn quốc gia này là các kiến tạo đá vôi, các loại hang động, sông ngầm và hệ động thực vật quí hiếm nằm trong Sách đỏ Việt Nam và thế giới.

Động Phong Nha có được 7 cái nhất: (1) Hang nước dài nhất; (2) Cửa hang cao và rộng nhất; (3) Bãi cát, đá rộng và đẹp nhất; (4) Hồ ngầm đẹp nhất; (5) Thạch nhũ tráng lệ và kì ảo nhất; (6) Dòng sông ngầm dài nhất Việt Nam; (7) Hang khô rộng và đẹp nhất.

Chùm ảnh về Động Phong Nha:









Động Phong Nha dài 7729 m, có 14 hang, có dòng sông ngầm dài 13.969 m.









Nhũ đá vôi được kiến tạo cách đây hàng triệu năm.







Với những ai thích khám phá và nghiên cứu về địa chất thì đây quả là một nơi tuyệt vời.



















Thuyền con là phương tiện duy nhất có thể đưa du khách đi khám phá hang động.














Bến thuyền con luôn chờ đợi sẵn mỗi khi du khách cần.

Vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng







Vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng. Một quần thể rộng lớn kéo dài tới tận biên giới nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào là khu địa lý rât đa dạng với nhiều cảnh đẹp trải rộng tới 65 km bao gồm các hang động và sông ngầm. Khu bảo tồn được bao phủ bởi rừng nhiệt đới, với sự đa dạng của nhiều loài động vật d?c h?u và đa dang sinh học. Những khảo sát sơ bộ về hệ dộng vật ở đây đã chỉ ra 461 loài động vật có xương sống gồm 65 dạng. Vương Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO ghi vào danh sách di sản thế giới ngày 3 tháng 7 năm 2003 dưới tiêu chí N (i).

Các di sản thế giới tại Việt Nam - Mỹ Sơn






Mỹ Sơn, cũng nằm ở địa phận tỉnh Quảng Nam, cách Đà Nằng 69 km về phía Đông Nam, đã từng là hoàng cung dưới triều đại Chăm, từ thế kỷ 4-13. Với tầm quan trọng về lịch sử và kiến trúc, nó được coi là một trong những trung tâm tháp đài chính của đạo Hindu ở khu vực Đông Nam á và là di sản duy nhất của thể loại này tại Việt Nam.


Photo: Linda Puroaho








Khu đền tháp Mỹ Sơn được ghi tên vào Danh sách Di sản Thế giới năm 1999 tại phiên họp thứ 23 của Uỷ ban Di sản Thế giới theo tiêu chuẩn C (ii) như là một ví dụ điển hình về trao đổi văn hoá và theo tiêu chuẩn C (iii) như là bằng chứng duy nhất của nền văn minh châu á đã bị biến mất.


Photo: Linda Puroaho

Các di sản thế giới tại Việt Nam - Hội An








Phố cổ Hội An nằm cách Đà Nẵng 30km về phía Nam, tỉnh Quảng Nam, chạy dọc theo bờ sông Thu bồn.



Photo: Linda Puroaho


Cửa sông









Photo: Linda Puroaho


Cầu mái che Nhật bản


Hội An là một trong những trung tâm buôn bán quốc tế lớn của Đông Nam á trong giai đoạn từ thế kỷ 15 đến 19.









Hội An được ghi tên vào Danh sách di sản thế giới năm 1999 tại phiên họp thứ 23 của Uỷ ban di sản thế giới theo tiêu chuẩn C (ii) như là minh chứng vật chất nổi bật về sự pha trộn giữa các nền văn hoá qua thời gian và theo tiêu chuẩn C (v) như là ví dụ điển hình về truyền thống định cư của loàI người.


Tiếp (Vịnh Hạ Long)


Photo: Linda Puroaho

Khu Di sản Thế giới - Vịnh Hạ Long





Vịnh Hạ Long là một phần của tỉnh Quảng Ninh nằm ở phía đông bắc Việt Nam. Vịnh Hạ Long được Chính phủ Việt Nam xếp hạng là Khu bảo vệ quốc gia năm 1962 và đến năm 1994 được UNESCO công nhận là di sản văn hoá thế giới theo tiêu chuẩn tự nhiên N (i) vì vẻ đẹp tự nhiên của vịnh.

Tháng 11 năm 2000, tại phiên họp thứ 24, theo tiêu chuẩn N (iii), vịnh Hạ Long lại được công nhận một lần nữa vì những giá trị địa mạo của nó.







Kể từ khi Vịnh Hạ Long được công nhận lần cuối cùng, những nghiên cứu tiếp theo đã kiến nghị rằng Vịnh Hạ Long và các vùng lân cận là nơi cư trú của rất nhiêu loài sinh vật quý hiếm góp phần đáng kể vào việc bảo tồn đa dạng sinh học. Như vậy, Vịnh Hạ Long có tiềm năng đáp ứng tiêu chuẩn thứ 3 mà từ trước tới nay chưa có di sản thế giới nào ở Việt Nam có được, bởi nó chứa đựng “môi trường sống tự nhiên quan trọng bậc nhất cho việc gìn giữ bảo tồn đa dạng sinh học”.

Rất nhiều địa danh có ý nghĩa lịch sử và giá trị địa chất còn sót lại ở trong và các khu vực lân cận của Vịnh Hạ Long, và thêm vào đó, nó còn được thể hiện mạnh mẽ trong các truyền thuyết và chuyện cổ tích của người Việt Nam.
Vịnh Hạ Long là 1 trong những địa danh thu hút nhiều khách du lịch nhất, mang lại nhiều lợi ích kinh tế cho địa phương. Tuy nhiên, bên cạnh những cơ hội này là những thách thức mà Vịnh Hạ Long đang phải đối mặt. Nạn ô nhiễm đất và nước xem ra có ảnh hưởng bất lợi lâu dài đến sức khoẻ của người dân địa phương cũng như làm giảm sức hút khách du lịch.






Thách thức đặt ra đối với môi trường thiên nhiên và văn hoá do sự phát triển mạnh của ngành công nghiệp và du lịch, nếu không được hướng dẫn và quản lý 1 cách hợp lý thì sẽ dẫn đến phá vỡ các nét đặc trưng của Vịnh Hạ Long – kho báu không chỉ của riếng quốc gia mà của cả nhân loại. Vấn đề đặt ra là làm thế nào quản lý sao cho vừa đạt được hiệu quả mong muốn và đồng thời vẫn bảo vệ được các nguồn lợi thiên nhiên và văn hoá vô giá này.

Tiếp (Huế)

Các di sản thế giới tại Việt Nam - Huế





Được thành lập năm 1802 là thủ đô của nước Việt Nam thống nhất, Huế không chỉ là trung tâm chính trị mà còn là trung tâm văn hoá và tôn giáo dưới triều đại Nguyễn cho đến năm 1945. Sông Hương chảy dọc thành phố, qua Hoàng cung, Tử cấm thành và Đại Nội, làm tôn thêm vẻ đẹp của cố đô.


Photo: Linda Puroaho


Cổng vào Cung đình








Photo: Linda Puroaho


Ngọ Môn Quan



Huế được ghi danh vào Danh sách di sản thế giới theo tiêu chuẩn C (iv) năm 1993 tại phiên họp thứ 17.

Monday, April 16, 2007

Ngắm hoa anh đào ở nước Mỹ

Hằng năm, cứ vào cuối tháng ba đến giữa tháng tư, tại thủ đô Washington (Mỹ) lại tưng bừng diễn ra Lễ hội hoa đào quốc gia với hàng triệu người từ khắp nơi đổ về ngắm hoa.




Hoa đào nở rộ bên hồ Tidal. Đăng Nguyên

Từ những ngày cuối tháng ba giá lạnh bất thường năm nay, khi tuyết còn rơi nhẹ cùng với vài cơn mưa - thứ mưa khi chưa chạm đất nước đã biến thành băng - trên những đường phố của bang Virginia hoa đào đã lác đác nở. Hoa đào ở đây không chỉ thuần một màu phớt hồng như anh đào mọc quanh hồ Đà Lạt, mà có đến hơn chục loại, đủ các màu từ trắng muốt, hồng nhạt đến hồng thắm, mỗi khu phố một màu hoa... Để khách từ xa tới, khi đi ngang một cánh rừng còn trụi lá sau mùa đông, bỗng ngẩn ngơ trước không gian sáng bừng bởi một vùng hoa đào, những cây đào trổ hoa trắng ngần từ gốc đến ngọn, vừa tinh khiết vừa lộng lẫy.

Nhưng đã yêu hoa đào, chắc chắn phải rủ rê nhau đến dự những ngày lễ hội hoa đào ở Washington DC, nơi có một rừng hoa đào bừng nở vào dịp đầu xuân, sau những ngày rét mướt dai dẳng.

Tặng vật 95 năm trước

Đây là lần thứ 95 Washington kỷ niệm ngày đón nhận món quà độc đáo của nước Nhật: 3.020 cây anh đào đến từ Tokyo. Từ năm 1912 ấy đến nay, hoa đào đã lan rộng ra nhiều bang của nước Mỹ nhưng những cây đào đẹp nhất, lâu đời nhất vẫn nằm bên hồ Tidal, nơi sông Potomac chảy vào cho những cành đào ngả mình soi bóng.

Từ sáng sớm ngày đầu tiên của lễ hội, xe cộ từ khắp nơi đã đổ về Washington DC; các trạm metro chật ních khách du xuân. Đó là một buổi sáng thứ bảy trời còn se lạnh, nhưng nắng đẹp rực rỡ như để chiều lòng người. Chúng tôi đi qua những viện bảo tàng cổ kính màu gạch đỏ để bước vào một rừng hoa. Hoa trắng xóa trên đầu như một chiếc dù vô tận, hoa giăng kín tầm mắt, hoa sà xuống chạm vai người, rủ xuống mặt hồ đùa nghịch với những chú vịt xám đang bơi...

Trên con đường nhỏ quanh hồ Tidal, dưới vòm hoa đào, mỗi bước đi tôi như bước vào một khung cảnh khác, với những cành đào cổ kính muôn nghìn dáng vẻ vươn ra trên lối đi, trong hương hoa tinh khiết thoảng mùi trái hạnh. Hầu hết hoa đào nở vào thời gian này là giống hoa đào trắng năm cánh tên Yoshino, được trồng ở Tokyo từ năm 1872. Ở giữa vườn hoa đào là một bảng đồng đánh dấu vị trí của cây hoa đào đầu tiên từ nước Nhật đem đến: ngày 27-3-1912. Trên những gốc đào xù xì gần trăm tuổi ấy giờ đây những nụ hoa màu hồng thẫm vẫn nhú lên, sẵn sàng bung cánh nở.

Ngày được xem là đỉnh điểm, ngày hoa nở rộ nhất trong lễ hội hoa đào năm nay là 1-4. Nhưng các nhà dự báo thời tiết lại oái oăm bảo đó là một ngày mưa, vì thế nam thanh nữ tú như đổ dồn hết cả đến Washington DC trong ngày thứ bảy đẹp trời này. Những gia đình trẻ trải bạt trên thảm cỏ, mang theo thức ăn làm một chuyến picnic dưới hoa.

Có nhà còn đem theo cả bàn ghế, ly chén... bày một bữa tiệc thịnh soạn trong rừng đào. Cạnh đó là những chàng họa sĩ say mê vờn từng cánh hoa. Đây đó, các bà mẹ trẻ đẩy xe nôi cho con đi chơi, những gót chân bé xíu thò ra nghịch ngợm; những cụ ông, cụ bà tóc bạc đi bên nhau; vài gã trung niên nằm dài trên cỏ, mũ úp trên mặt, mặc kệ người qua lại... Dường như đủ các màu da, các sắc dân đều đổ xô đến Washington DC vào những ngày này.

Chúng tôi tản bộ qua cây cầu Kutz cắt ngang một góc hồ để đến khu vực có cây đèn đá cổ xưa của Nhật, được tạc từ năm 1651. Một tấm bảng ở gần đó cho biết cây đèn đá này được nước Nhật tặng thủ đô Washington ngày 30-4-1954 như một mong muốn hàn gắn những đổ vỡ sau chiến tranh.

12 loại hoa đào

Vào đầu mùa xuân, khi cây đèn được đốt lên cũng là lúc khởi đầu lễ hội hoa đào. 12 loại hoa đào nước Nhật tặng TP Washington nay vẫn còn dù mức độ tồn tại nhiều ít có khác nhau.







Picnic giữa rừng đào.

Chiếm tới 99% trong rừng đào quanh hồ Tidal và ven bờ sông, dọc công viên Tây Potomac, Đông Potomac là sáu loại đào: Yoshino năm cánh trắng muốt nhụy vàng, chiếm tới 78%. Kwanzan nở sau Yoshino hai tuần, hoa thành từng chùm, mỗi bông có đến 30 cánh màu hồng thắm, chỉ chừng 11%.

Các giống đào Kakesimensis có năm cánh hoa màu trắng nhụy vàng, được trồng ở những vùng trũng của công viên Đông Potomac; đào Akebono năm cánh, cuống màu hồng, phớt nhẹ dần thành màu trắng khi ra đến đầu cánh hoa; và giống Weeping Japanese trông tựa như hoa mai trắng xứ mình, có năm cánh nhụy vàng, nở rộ trước giống Yoshino một tuần lễ, mỗi loại chỉ chiếm 3%.

Còn lại 1% là giống Usuzumi có hoa chuyển từ màu hồng sang màu trắng rồi màu xám. Những cây Usuzumi trồng trong công viên Tây Potomac được chiết từ một cây đào có 1.400 năm tuổi ở Nhật.

Hiếm hoi hơn là sáu giống đào còn lại, tất cả chỉ chiếm 1% trong rừng đào ở Washington DC. Đó là các loại đào Sargent, Fugenzo, Afterglow, Shirofugen, Okame và Autumn Flowering đều có màu sắc và hình dáng phong phú khác thường. Bị đe dọa nhiều nhất vì chỉ còn một cây mỗi loại là Shirofugen và Okame. Nở thành từng chùm thoạt đầu trắng muốt rồi chuyển sang màu hồng, Shirofugen khi nở hoa cũng đồng thời trổ lá màu nâu. Đào Okame là loại nở đầu tiên trong rừng đào, nụ đỏ, cánh màu hồng. Cây đào duy nhất này nếu không được chỉ dẫn thì thật khó tìm ra trong công viên mênh mông bên bờ sông Potomac.

Đi ra khỏi rừng đào bên hồ Tidal, chúng tôi lại lạc vào một cuộc vui khác. Thảm cỏ dưới chân đài kỷ niệm Jefferson, thường được gọi thân mật là tháp Bút Chì bởi hình trụ cao nhọn, đang vào lễ hội thả diều, đến nay đã là năm thứ 41. Trên bầu trời đủ các loại diều từ thằn lằn, chim ưng cho đến bướm, chuồn chuồn, rắn, cá... với những cái đuôi dài lộng lẫy bay lộn, nhào lượn trong không gian lộng gió. Bên ngoài vòng rào thi tài, người xem nằm dài trên bãi cỏ theo dõi, thích thú bình phẩm. Có cả một kite doctor - bác sĩ chữa diều - đang cặm cụi chỉnh lại những cánh diều bị... thương tật.

Chúng tôi đang tiếc rẻ vì không mang theo con diều VN nào để thi tài thì đã nghe tiếng gọi mời, rủ rê từ một lều làm diều. Ở đây bạn được cung cấp miễn phí các loại giấy, khung, đuôi diều, dây diều để trổ tài. Loay hoay một lát, mấy con diều của chúng tôi cũng bay lên cao. Ai nấy cười như trẻ thơ, chạy giữa thảm cỏ xanh thả diều.

Bên cạnh những mái lều cung cấp các trò chơi cũng là một vườn hoa đào. Những đứa trẻ quây quần quanh mẹ dưới vòm hoa. Chúng tôi đi thong dong giữa những vòm hoa ấy, nhìn quanh hầu như ai cũng sẵn một nụ cười trên môi, sẵn sàng nhường bước cho những người đang say sưa chụp ảnh. Đi suốt từ sáng đến chiều mà không chút mệt mỏi bởi không gian kỳ diệu của mùa xuân, của hoa đào...


TTCN

Friday, April 13, 2007

Núi lửa Vesuvio và di tích Pompeii

Núi lửa Vesuvio, nằm ở đông nam Napoli, miền nam nước Ý, là núi lửa duy nhất ở lục địa châu Âu còn hoạt động. Núi lửa cao 1.277m so với mặt nước biển. Miệng núi lửa là một hố sâu thăm thẳm với kích thước cực lớn.

Vào thế kỷ IX trước công nguyên, Pompeii đã tồn tại gần cửa sông Salno phía đông nam núi lửa Vesuvio. Đầu tiên người Os đã sống ở đây. Họ làm nhà, lập phố rồi dần dần thành phố Pompeii hình thành. Thành phố cổ trên bờ biển bị người Hy Lạp, người Iliat dòm ngó. Thế kỷ VI trước công nguyên, Pompeii bị người Hy Lạp thống trị và nhanh chóng bị đồng hóa.







Miệng núi lửa Vesuvio.


Thành phố Pompeii giàu có nhờ dòng sông Salno, đất đai màu mỡ, đồng ruộng phì nhiêu, vườn nho chiếm hết sườn núi Vesuvio. Lúc đó dân chúng ở vùng bờ biển này đều coi Pompeii là trung tâm trao đổi, trung chuyển hàng hoá. Đến thế kỷ II trước công nguyên, Pompeii trở thành nơi sản xuất dầu ô liu và nho nổi tiếng ở Địa Trung Hải. Pompeii trở thành thị trường quan trọng về buôn bán ở vùng ven biển.

Đến thế kỷ I trước công nguyên, người La Mã thống trị Pompeii. Thành phố cũ với một người chủ mới vẫn không thay đổi phương hướng tiến lên, người Pompeii siêng năng vẫn tiếp tục xây dựng hoàn thiện thành phố quê hương, đường phố rộng rãi chỉnh tề, cửa hàng san sát như bát úp, các công trình kiến trúc với các phong cách khác nhau với nhiều nhà thờ, kịch viện, cung điện, biệt thự, pháo đài.

Pompeii giống như các thành phố khác của Ý: kinh tế phát đạt, văn hoá rực rỡ, nghệ thuật huy hoàng, phong cảnh lãng mạn. Sang thế kỷ I sau công nguyên, phát hiện Vesuvio là núi lửa còn hoạt động, vùng núi Vesuvio mới không được quan tâm nhiều nữa.







Khu di tich Pompeii


Đầu thế kỷ I, một trận động đất lớn khiến Pompeii và các thành phố lân cận bị hư hại và trận động đất lớn đã làm núi lửa Vesuvio tỉnh giấc. Ngày 24 tháng 8 năm 79, núi lửa Vesuvio hoạt động rất dữ dội lần thứ nhất, và chỉ trong vòng 48 giờ, Pompeii và cả hai thành phố lân cận bị xoá tên trên quả đất. Trong phạm vi 2 km xung quanh núi lửa đều là thế giới của nham thạch, bùn đất và đá. Bao nhiêu con người, bao nhiêu thành quả lao động và thành phố đều tiêu tan.

Sau khi núi lửa phun trào lần thứ nhất, bởi đất có lân và kali là vườn ươm tốt của nho, khắp triền núi Vesuvio trồng nho bạt ngàn và rượu nho ở đây ngon nổi tiếng. Tuy thế, núi lửa duy nhất ở lục địa châu Âu vẫn chưa nằm im. Tính đến năm 1131, núi lửa đã phun trào 7 lần. Rồi sau đó năm 1631, năm 1944 núi lửa lại phun trào dữ dội. Nguy cơ hoạt động và phun trào vẫn còn tiềm ẩn.







Núi lửa Vesuvio và thành phố Pompeii


Vào thế kỷ 17, khi xây dựng công trình thủy lợi gần núi Vesuvio, kỹ sư Domenik đã vô tình phát hiện bản khắc đá bị chôn vùi dưới đất. Qua khảo nghiệm của chuyên gia, bản khắc đá này chính là di vật còn sót lại của thành phố Pompeii khi núi lửa phun trào lần thứ nhất. Nhưng mãi tới sau đó một thế kỷ, năm 1750, vương triều mới thực hiện kế hoạch khai quật. Sau đó 200 năm, thành phố cổ đại Pompeii của nước Ý mới được xuất hiện.

Hôm nay người ta chỉ còn nhìn thấy ở Pompeii các tiêu bản chân thực của một trang lịch sử. Không còn chợ náo nhiệt, trẻ con vui chơi, người đi lại đông vui, nhưng chúng ta nhìn thấy dấu vết xe chạy trên con đường đá của hơn 1900 năm về trước, nhìn thấy chiếc bánh hóa than đã nướng gần chín vào một buổi sáng hơn 1900 năm về trước, nhìn thấy bức vẽ nhà thờ cổ Hy Lạp trong tư dinh quí tộc hơn 1900 năm về trước, nhìn dấu vết đời sống con người các tầng lớp địa chủ, nhà buôn, thợ thủ công, nô lệ hơn 1900 năm về trước.

Từ viện bảo tàng, các nhà hát kịch lớn nhỏ, sân khấu kịch ngoài trời cho đến các tư dinh và biệt thự của quí tộc mang lại cho chúng ta không phải là thế giới cảm giác hoang phế không màu sắc hoặc tình cảm đau thương nặng nề mà là một bộ mặt lịch sử kinh tế, lịch sử văn hoá, lịch sử nghệ thuật phong phú vĩnh hằng.

Thursday, April 12, 2007

Du lịch nước ngoài "chui"!

Ngày nay, hẳn khách du lịch quốc tế sẽ không còn xa lạ gì với những tấm hộ chiếu bởi đó chính là “vật bất ly thân” khi họ đi du lịch ra nước ngoài. Thế nhưng, bạn cũng có thể đi du lịch nước ngoài mà không cần hộ chiếu. Điều này mới nghe có vẻ khó tin nhưng lại có thật tại cửa khẩu Quốc tế, Mộc Bài – Tây Ninh. Chúng tôi đã đến đây và trong vai những người muốn qua cửa khẩu không hộ chiếu đã kịp ghi lại vấn đề này.
Những ngày cuối tuần, khu vực cửa khẩu biên giới nhộn nhịp hẳn lên bởi lượng khách từ khắp nơi đổ về ngày càng nhiều. Họ đến đây không chỉ mua sắm tại Siêu thị miễn thuế mà mục đích chính là để được đến biên giới, được đặt chân lên đất Campuchia – vương quốc của chùa tháp và những đền Ăngco nổi tiếng thế giới này.Việc đi du lịch trong nước có thể là chuyện bình thường nhưng đi du lịch nước ngoài không phải ai cũng có cơ hội. Chính vì vậy mà những người đến đây ai cũng muốn sang bên kia biên giới để có thể tự hào với bạn bè rằng mình đã đi du lịch nước ngoài. Và tất nhiên chúng tôi cũng muốn biết cái cảm giác khi đặt chân sang bên kia biên giới như thế nào?

Xếp hàng để được qua cửa khẩu Mộc Bài - Tây Ninh.

Những tay cò thiện xạ vùng giáp ranh
Khi chúng tôi vừa bước xuống xe tại khu vực biên giới thì đã bị “bao vây” bởi những tay lái xe ôm ở đây với hàng loạt câu hỏi kiểu “có muốn sang Campuchia chơi cho biết không?”. Có thể nói, số lượng những người lái xe ôm ở đây còn “đông” hơn cả du khách, giống như cả một “tập đoàn cò”. Đây là những tên cò chính hiệu sẵn sàng chở du khách – những người không có hộ chiếu sang du lịch bên kia biên giới mà không cần một thủ tục hải quan nào cả. Với họ chỉ có một thứ duy nhất đó là tiền, cũng vì tiền mà họ bất chấp mọi thủ đoạn mà không màn đến hiểm nguy hay tai nạn có thể xảy ra đối với bạn. Họ ráo riết bám chân du khách, sử dụng đủ mọi chiêu bài nào là giá rẻ, nào là đảm bảo an toàn “đi đến nơi về đến chốn”, nào là khi bị bắt thì sẽ bảo lãnh, nói chung là tất tần tật mọi thứ đối với những người muốn sang Campuchia khi họ đặt chân đến vùng biên này.
Trong vai những người khách lạ mới đến, chúng tôi tỏ ra khá ngơ ngác ở vùng biên giới này. Thấy chúng tôi lớ ngớ trong dáng vẻ thư sinh của người mới đến đang không biết đi đâu ở khu vực bến xe nên hàng loạt xe ôm chạy tới và bao vây chúng tôi đến “ngạc thở”. Một anh người to cao, đen xạm vì nắng chạy chiếc xe Loncin dán mác Dream II đến gần chúng tôi nhanh nhảu “Anh có muốn sang bên kia không? Có nhiều cái hay lắm? Qua đi, tụi tui lấy rẻ thôi?”. Sau này chúng tôi mới biết anh này tên Đ. là “đàn anh đàn chị” ở đây. Chúng tôi chưa kịp trả lời thì một tên “cò” khác nhảy vào tiếp lời: “Nếu anh có passport thì có thể sang bên đó(sang Campuchia-NV) mà chỉ tốn khoảng 80.000 đồng, nhưng được đi chơi thoải mái và đưa đón tận nơi?”. Hỏi ra mới biết đó chính là số tiền phí vận chuyển mà chúng tôi phải trả cho những tên “cò hướng dẫn viên” này khi sang nước bạn. Anh ta bảo có thể chở đi tham quan khắp nơi, đi chợ Đường biên để mua sắm hàng giá rẻ hơn bên Siêu thị miễn thuế của mình gấp mấy lần và kể cả vào casino. Thấy chúng tôi đang tỏ ra tiếc nuối khi nói là không mang theo hộ chiếu thì tên “cò” này tiếp tục: “Nếu không có hộ chiếu thì qua bên kia cũng được nhưng phí hơi cao, khoảng 600000 đồng”. Như là những người quen mặc cả, chúng tôi chê mắc và thế là mức giá này được hạ dần xuống còn 400000 đồng và theo những “thổ địa” ở đây thì đây là mức giá mềm nhất và không thể thấp hơn được nữa.
Nếu chấp nhận mức giá này, những tên “cò chính hiệu” sẽ chở chúng tôi đi theo kiểu đường vòng vượt biên sang Campuchia và số tiền đó chính là “lệ phí” cho những người gác cả phía ta lẫn phía bạn. Tuy giá hơi cao nhưng có một sự bảo đảm chắc chắn từ những tên “cò” này. Họ sẽ chở sang tận nơi, hướng dẫn các địa điểm tham quan một cách tận tình và đặc biệt là khi về biên giới Việt Nam mới lấy tiền lệ phí. Cách tiếp thị và giới thiệu này khi nghe chúng ta không khỏi mềm lòng. Cũng theo những tên “cò” này đây là cách đi “chui” an toàn nhất, bảo đảm đi đến nơi, về đến chốn. Điều này có lẽ làm cho những người du lịch bất đắc dĩ phần nào yên tâm nhưng xem ra chúng tôi chưa có “gan hùm”.
Sau một lúc kèo nài, chúng tôi bỏ đi vì giá quá cao, một tên “cò” khác còn trẻ đi chiếc Wave anpha đã bạt màu chạy đến và nhận chở chúng tôi đi với mức giá “cực rẻ” 200000 đồng cho cả lượt đi lẫn về nhưng buộc phải chấp nhận hên xui. Anh ta nói rằng: “Tui sẽ chở tụi anh đi theo những con đường mòn dọc đường biên xa hơn, khó đi hơn và cũng rất mạo hiểm nhưng ít có người canh để giảm bớt lệ phí. Nếu hên, có thể sang Campuchia vui chơi thoả thích, còn nếu không may có thể bị bắt, bị nhốt, bị điều tra và bị phạt tiền”. Còn bọn chúng thì có thể “hô biến” và chuồn theo kiểu nhà nghề mà khó có ai biết được. Vì cách du lịch kiểu “đem con bỏ chợ” này xem chừng quá mạo hiểm nên chúng tôi từ chối và quyết định sẽ tìm một cách đi khác để sang Campuchia.

"Thả diều, chăn trâu" để được vào Casino
Buổi trưa, nắng vùng biên như đổ lửa. Lượng khách cũng thưa dần, chỉ có những tên “cò” vẫn miệt mài, ráo riết tìm “mồi”. Thấy chúng tôi ngồi nghỉ trong quán nước ven quốc lộ 22, biết là khách lạ mới đến, một thanh niên địa phương lại gần gạ gẫm, và chúng tôi lại từ chối cũng vì mức giá quá cao. Người thanh niên này đã đưa ra một cách khá hấp dẫn mà nhiều người áp dụng đã thành công. Đó là đóng giả dân địa phương, ăn mặc rách rưới, giả vờ đi làm đồng hay đi câu cá gì đó và sau đó đi thẳng qua Campuchia. “Tụi anh hãy để áo quần, vật dụng, giấy tờ... lại cho tụi tui; rồi ăn mặc như người địa phương đi làm đồng, câu cá, chăn trâu, vừa đi vừa quơ quơ cái roi như đang đuổi cào cào rồi đi vòng qua đó là xong à. Qua bên đó rồi tụi tui đưa áo quần và mấy thứ lại cho tụi anh mặc ?!. Sau đó thì tha hồ mà ăn chơi, thưởng ngoạn, vào casino, đi mua hàng giá rẻ ...” – cậu thanh niên cẩn thận chỉ cho chúng tôi cách giả danh người dân địa phương để qua được biên giới để ăn chơi. Và anh ta còn nhắc là nếu gặp lính gác thì viện lí do không biết hay đi nhầm đường gì đó để thoái thác. Lúc này cũng hên xui và có thể bị bắt. Tất nhiên, sẽ có cái gọi là lệ phí cho những tên này nhưng chắc chắn sẽ không cao. Thoạt đầu, đi theo kiểu này nghe có vẻ thú vị và chúng tôi cảm thấy rất hứng thú với cách đi này. Nhưng suy đi ngẫm lại thì thấy phiêu lưu mạo hiểm quá. Và còn một điều nữa là ai dám chắc bọn này sẽ đem áo quần và vật dụng cho chúng tôi khi sang bên đó. Hay khi nhận được đồ đạc của chúng tôi xong thì bọn chúng “cao chạy xa bay” luôn.Vì thế, chúng tôi cũng tìm cách từ chối mặc dù rất muốn sang Campuchia để xem thực hư vấn đề các báo đã phản ảnh ra sao.

Kiến trúc chùa tháp của đất nước Cabodia hiển hiện khi đứng bên này
Cửa khẩu Mộc Bài nhìn sang.

Gải danh người bán vé số để không bị "sờ gáy"
Mọi cách chúng tôi tiếp cận xem ra đều thất bại. Cái nắng nơi cửa khẩu hình như đang được đổ thêm dầu. Mồ hôi nhễ nhãi. Mấy tay cò mồi cứ đeo bám không chịu buông tha. Lại thêm mấy chị “đổi tiền Campuchia để kỷ niệm” nữa càng làm cho chúng tôi thêm phần nóng bức. Đang lúc oi bức chúng tôi muốn vào Siêu thị miễn thuế để nghỉ chân thì có chị bán vé số chạy đến vừa mời chúng tôi mua vé số vừa nghe ngóng và cũng muốn ta đây biết cách qua biên giới không cần hộ chiếu. Chị nhanh nhảu nói như người chuyên nghiệp đã từng hướng dẫn cho rất nhiều người đi theo kiểu của chị đều trót lọt: “Tụi em đóng giả làm người bán vé số như chị thì đi cỡ nào cũng không bị hỏi. Nhưng tụi em phải ăn mặc lùi xùi một chút, hơi dơ bẩn một tí xem ra mới giống những người như bọn chị”. Bà chị vừa bày cách vừa chỉ vào tôi – người ốm nhất trong nhóm đi và nói “như em này thì được đấy”. Chỉ cần thay bộ đồ cũ tí là được à. Trong khoảng mấy giờ đồng hồ ở đây, chúng tôi nhận thấy một điều là những người ở đây và mấy tay cò xe có rất nhiều chiêu bài và mánh khoé để qua cửa khẩu (tất nhiên là bằng đường vòng) mà không cần phải có hộ chiếu. Đối với những người muốn sang bên kia biên giới của nước bạn Campuchia thì chỉ cần có tiền mà không cần một thứ giấy tờ hợp pháp nào. Không ai dám chắc rằng có thể kiềm soát hết những cách quá cảnh kiểu như trên.

Mười tám món ăn chơi hay chỉ là trò bịp (!?)
Không chịu buông tha cho chúng tôi. Bọn chúng kèo nài và tiếp thị với rất nhiều mánh khoé. “Tụi anh không đi được qua đó nghĩ cũng tiếc thật. Đã đến đây mà không qua được bên đó để “hà mục sở thị” mười tám món ăn chơi thì đi để làm gì.” Với những cách như vậy bọn chúng sẽ đưa được khách, nhất là với những người có tính tò mò. Nghe đến “mười tám món ăn chơi” chúng tôi những người trẻ cũng thấy hết sức tò mò. Nhưng kì thực có phải như vậy không? Chúng tôi đã ngay lập tức nhận được câu trả lời từ một người chạy xe ôm thâm niên ở nơi đây cho biết: “Làm gì có mười tám món ăn chơi. Mấy thằng ranh con mới chạy xe lừa bịp để chở khách chứ làm gì có mười tám hay mười chín món gì chứ”. Ông cho biết là ông đã chạy xe ở cửa khẩu này gần hai chục năm nay rồi. Hồi đó, ở đây chỉ là một nơi bình thường, không như bây giờ. Chỉ mới hai năm trở lại đây, chỗ này được đầu tư xây dựng sầm uất lên nhiều. Mọi người ra đây mua hàng miễn thuế, hàng giá rẻ; rồi còn qua bên kia (Vương quốc Campuchia-NV) chơi bài, xem những vũ điệu sexy...nên mấy tay choai choai cũng theo đó mà chạy xe ôm đưa khách đi “chui” cũng phát triển theo.
“Tui nói cho mấy cậu biết đừng có dại mà nghe theo lời của mấy thằng này. Đi theo kiểu đó có ngày chết như chơi đấy. Năm trăm đến sáu trăm ngàn một người qua đó chỉ thấy có sòng bài casino, bình thường như trong phim đó thôi. Đừng có đi uổng phí tiền lắm. Nếu cần thì về làm cái passport mất có khoảng 200000 đồng mà lại an toàn” – Người đàn ông cẩn thận dặn dò chúng tôi. Và theo như chúng tôi ghi nhận được tại đây khi tiếp xúc bọn cò mồi này, chúng ta không nên nghe theo lời bọn chúng. Đi qua Campuchia theo kiểu này có ngày “mất cả chì lẫn chài”; rồi nhiều khi lại còn rước hoạ vào thân. Cách tốt nhất là “danh chính ngôn thuận” cầm hộ chiếu trong tay mà đường hoàng đi qua cửa khẩu. Có như vậy chúng ta mới có nhiều cơ hội cho việc tham quan phong cảnh, văn hoá và con người nơi đây.Mọi phương án sang bên kia biên giới xem chừng không khả thi nên chúng tôi quyết định rút lui. Đứng tại cửa khẩu Mộc Bài, phóng tầm mắt sang Campuchia khoảng vài trăm mét là thấy rõ mồn một khu casino với mô hình kiến trúc theo kiểu chùa tháp. Tuy khoảng cách không xa nhưng với những người không có hộ chiếu như chúng tôi thì việc sang bên kia biên giới là điều không dễ. Bởi những cách đi “bất hợp pháp” như thế này khó làm cho du khách yên tâm khi mà lần đầu tiên đặt chân sang Campuchia, không những với chúng tôi mà đối với nhiều người khác cũng vậy.

Vĩnh Phú - Đặng Vinh

Phong Nha của vùng Tây Bắc

Nằm trong dãy núi Nùng Nàng thuộc xã Nậm Lỏng (cách trung tâm thị xã Lai Châu khoảng 6km) và ngay bên tỉnh lộ, động Thiên Sơn, hay còn gọi là động Thiên Môn, được gọi là “động Phong Nha của vùng Tây Bắc - như lời Hoàng, một bạn trẻ ở địa phương - chỉ khác là không phải đi thuyền vào thôi”.






Những cột đá kỳ thú. (Ảnh: TTO)

Trèo lên con đường nhỏ cheo leo chừng vài chục mét trên núi, du khách sẽ gặp một cửa động lớn với nhiều ngõ ngách dẫn vào trong. Thế rồi trước mặt đột ngột hiện ra một hang động khổng lồ với vòm trần cao chót vót, buông xuống cơ man là nhũ đá nhiều hình thù và màu sắc, xen vào đó là những trụ đá được bàn tay hóa công xếp đặt hài hòa, mang lại cho khách cảm giác như lạc vào một cung điện. Nền đất của hang động này lại rất khô ráo, có nhiều chỗ bằng phẳng cho du khách nghỉ ngơi thoải mái.







Một cửa hang vào động. (Ảnh TTO)

Theo lời kể của các cụ cao tuổi ở Lai Châu, đầu thế kỷ 19, những người tham gia phong trào Thái Bình Thiên Quốc (thường được gọi là giặc Khăn Vàng) bị triều đình nhà Thanh (Trung Quốc) đánh đuổi đã chạy sang đất Việt tìm chốn trú ẩn trong động. Dấu tích của họ để lại là những đồng tiền xu mà sau này có người nhặt được.







Nhũ đá thiên hình vạn. (Ảnh: TTO)


Vào những năm 1980, một số người đi rừng đã phát hiện động này nhưng đến bây giờ động mới được khai thác du lịch. Dù ông Nguyễn Văn Định, giám đốc Sở Thương mại và du lịch tỉnh Lai Châu, cho biết tỉnh chưa hề giao cho một đơn vị nào khai thác động nhưng hiện có một công ty du lịch đang bán vé 20.000 đồng/người cho khách vào tham quan, còn bên trong động thì hệ thống đèn chiếu sáng và các trang thiết bị hướng dẫn du khách rất sơ sài.

“Tây Bắc đệ nhất động” còn ẩn chứa một bí mật: có một động nước rất đẹp ở phía sau động khô nhưng do chưa được khảo sát kỹ nên du khách chưa vào tham quan được.

10 lâu đài đẹp nhất châu Âu

Châu Âu vốn nổi tiếng với những tòa lâu đài cổ kính mang nét đẹp nguy nga tráng lệ, đây không chỉ là nét độc đáo về văn hóa, lịch sử riêng mà còn là điểm đến thu hút hàng ngàn du khách tham quan mỗi ngày. Xin giới thiệu đến bạn đọc 10 lâu đài được bình chọn là đẹp nhất châu lục này.

1. Lâu Đài Leeds (Kent, Anh)

Người Anh bình chọn Leeds là “lâu đài dễ thương nhất thế giới”. Được xây dựng năm 857, lâu đài này là nơi ở của hoàng gia Anh như vua Egward I, Henry V và Henry VIII. Bên trong lâu đài, khách có thể chiêm ngưỡng nhiều bức tranh cổ, thảm thêu, đồ đạc có từ nhiều thế kỷ trước.

Bên ngoài là khu vườn mà buổi sáng được bao phủ trong lớp sương mù. Khi sương tan đi để lộ ra những vườn nho, sân golf tuyệt đẹp. Thú vị nhất với du khách đến lâu đài này là được thưởng thức bữa ăn trong phòng ăn sang trọng của vua Henry VIII với những hầu bàn và cả quản gia chăm sóc rất chu đáo. Du khách sẽ biết được làm hoàng đế là như thế nào.



2. Lâu đài Frankenstein (Darmstadt, Đức)

Lâu đài chính là nơi ở của vua Konrad Von Frankenstein trong suốt những thập kỷ từ 1500. Những câu chuyện thần thoại và truyền thuyết gần như làm lu mờ hết ý nghĩa lịch sử thật sự của lâu đài Frankenstein.

Truyền thuyết kể rằng Von Frankenstein đã tráo đổi linh hồn của mình để đổi lấy những bí quyết sống trường sinh. Cuối cùng, ông ta được tìm thấy chết trong phòng thí nghiệm, sùi bọt mép, xung quanh là những phần cơ thể nằm vương vãi và sau đó xác còn bị đánh cắp khỏi nghĩa trang. Dù đó là sự thật hoặc hư cấu, nhiều người vẫn cho rằng nhà văn nữ Mary Shelley đã nghe câu chuyện này chuyến đi đến Đức năm 1814 và nó đã trở thành cảm hứng sáng tác cho tiểu thuyết nổi tiếng của bà.



3. Lâu đài Mont Saint Michel (gần Normandy, Pháp)

Lâu đài được xây dựng trên mỏm đá cao hướng nhìn ra vịnh, đây là một thành tựu về kiến trúc lớn nhất thời Trung cổ. Đầu tiên, nó là tu viện và là nơi ở cho những tín đồ Thiên Chúa giáo trong những cuộc hành hương. Ngày nay, Mont Saint Michel đã trở thành tài sản của nước Pháp.

Nằm giữa trung tâm của Normandy và Brittany, lâu đài mang ý nghĩa lịch sử và cả lãng mạn với những con đường đá cổ kính, điểm đến tuyệt vời để ngắm nhìn hoàng hôn lãng mạn, bãi biển dài 100km. Đến đây du khách sẽ có kỳ nghỉ ngắn tuyệt vời với không khí vùng quê của Norman.




4. Lâu đài Glamis (Glamis, Scotland)

Được xây dựng vào thế kỷ thứ 15, lâu đài Glamis là một chủ đề dài cho những câu chuyện thần thoại huyền bí, thậm chí nó còn được bình chọn là lâu đài có ma nổi tiếng nhất ở Scotland. Người ta đồn rằng nhiều người đàn ông nổi tiếng đã bị giết ở đây như Macbeth giết Duncan và vua Malcom II. Những khu vườn rộng và không khí tại vùng quê càng tạo cho nó cảm giác ớn lạnh, vì vậy chính quyền địa phương cảnh báo rằng: viếng thăm lâu đài sau khi mặt trời lặn chỉ thích hợp với những người can đảm.




5. Lâu đài Lincoln (Anh)

Được xây dựng năm 1068, lâu đài Lincoln là nơi có ý nghĩa lịch rất lớn. Là chỗ ở của vua William và là một trong hai lâu đài được xây dựng cổ nhất ở Anh với những bức tường, tháp vuông là đài quan sát, được xây dựng trong suốt thế kỷ 19. Trong khoảng thời gian từ năm 1787 đến năm 1878, lâu đài Lincoln được trưng dụng làm nhà tù.




6. Lâu đài Neuschwanstein (gần Munich, Đức)

Được xây dựng năm 1869, lâu đài Neuschwanstein là một trong những lâu đài nổi tiếng nhất ở châu Âu. Trong đợt tôn tạo lại kiến trúc độc đáo này, công nhân đã xây thêm những ngọn tháp và cả những đường xoắn ốc rất tinh xảo trải khắp lâu đài. Công trình kiến trúc này tráng lệ nguy nga đến ngày nay, là địa điểm lý tưởng ngắm nhìn con sông Pollat. Thật thú vị khi biết rằng, lâu đài Công chúa ngủ trong rừng của Disney cũng được mô phỏng theo mô hình của lâu đài này.




7. Lâu đài Chambord (thung lũng Loire, Pháp)

Với những khu vườn được chăm sóc rất tỉ mỉ, kỹ càng, lâu đài Chambord là một trong những điểm đến đẹp nhất để du khách tham quan ở châu Âu. Được xây dựng năm 1547, Champord là nơi ở của vua Pháp Louis XIV và là nguồn cảm hứng sáng tác cho danh họa thiên tài Leonardo di Vinci và nhà soạn kịch vĩ đại Moliere.

Có đến gần 2000 công nhân đã xây dựng nên công trình kiến trúc “kinh hoàng” này, gồm 440 phòng, 365 lò suởi, 84 cầu thang gác và những chuồng ngựa chứa được khoảng 1200 con. Một trong những điểm nhấn bên trong của lâu đài này là thang gác đôi hình xoắn ốc cho phép hai người đi lên hoặc xuống mà không đụng nhau. Đến với lâu đài này, du khách chắc chắn sẽ tìm thấy cảm giác từ ngạc nhiên đến sửng sốt.




8. Lâu đài Brodick (Scotland)

Lâu đài Brodick chính là pháo đài để bảo vệ đất đai của công tước người Anh Hamilton. Qua nhiều thế kỷ, nhiều thế hệ khác nhau trong gia đình đã xây dựng và mở rộng thêm cho tới khi nó trở thành dinh thự như hiện nay. Nó vẫn thuộc về dòng họ Hamilton cho đến khi người thừa kế cuối cùng của dòng họ này dọn đi vào năm 1957. Một số bức họa, đồ dùng bằng sứ và bạc có niên đại từ năm 1600 vẫn còn trong phòng khách tráng lệ, ngôi vườn có tường bao quanh (xây dựng vào năm 1710) vẫn còn nguyên vẹn đến ngày nay...



9. Lâu đài Prague (Cộng hòa Czech)

Trong lịch sử, lâu đài Prague được xem là trung tâm chính trị và tôn giáo của đất nước trong giai đọan đấu tranh thống nhất đất nước. Nó được xây dựng trong suốt thế kỷ thứ 9 và được nâng cấp lần cuối cùng vào năm 1700. Lâu đài này cũng đã được dùng làm pháo đài đơn giản để thực hiện những cuộc đàm phán quan trọng của chính phủ. Việc thay đổi lính gác vào mỗi giờ và nghi thức treo cờ vào mỗi buổi chiều hàng ngày làm cho lâu đài này thêm uy nghi, tráng lệ hơn.




10. Lâu đài De Sao Jorge (Lisbon, Bồ Đào Nha)

Nằm trên vách đá cao hướng ra biển, lâu đài De Sao Jorge (trước đây gọi là lâu đài Lisbon) có vai trò quan trọng trong lịch sử Bồ Đào Nha. Tên đầu tiên của lâu đài được đặt theo tên của vua Joao trong suốt thế kỷ thứ 14, nhưng cho đến khi người Tây Ban Nha chiếm đóng thì khu này bị bỏ hoang thành phế tích. Sau đó, nó trở thành doanh trại quân đội, thành nhà tù thậm chí là nơi ở của nô lệ trước khi nó gần như bị phá hủy vì động đất vào năm 1755. Vào khoảng đầu thế kỷ 20, chính phủ Bồ Đào Nha đã tìm thấy lâu đài, đặt lại tên theo ý nghĩa lịch sử của nó và tiến hành sửa chữa. Những ngọn tháp, cánh cổng, lối đi có mái vòm đứng sừng sững tạo cho lâu đài vẻ tráng lệ hấp dẫn du khách trong và ngoài nước tham quan.